Người thầy giỏi nhất, không phải là người có học vị cao nhất, đó chỉ là người đã giảng bài khiến tôi hiểu nhiều hơn những người khác, và kiên nhẫn giảng lại nhiều lần, mặt không hề tỏ ra thất vọng vì sự chậm chạp của người nhỏ đối diện. Họ cứ giảng mãi, bằng tất cả say mê, và cuối cùng thì tôi cũng hiểu chút ít.
Người thầy tôi nhớ, không phải người đã cho điểm tôi cao nhất, đó là người đã chỉ cho tôi cách mở mắt và đi nhìn ngắm xung quanh, đừng sợ gì về những điều rì rầm người khác nói, kể cả khi đó là chính thầy.
Người thầy khiến tôi luôn nghĩ về, mỗi khi tôi sắp chán chết đến nơi rồi, là người đã từng bảo "con làm ngon hơn vậy mà!" khi tôi giải một bài quá dở trong lớp học thêm.
Người thầy khiến tôi dừng lại, khi chuẩn bị làm sai một chuyện kinh khủng, là người đã ngồi đó với tôi, khi tôi kể cho thầy nghe tôi đã tồi tệ thế nào. Thầy im lặng và cho tôi một quả quýt trên bàn.
Tất cả những người thầy, không phải cha mẹ tôi, họ đơn giản đã ở bên tôi, trong nhiều năm tháng khác nhau của thời gian. Đôi khi họ chịu đựng tôi nhiều hơn cả mẹ, vì tuổi teen hay sự ngông cuồng có thể khiến mình làm nhiều chuyện rồ dại khó cưỡng.
Sau chừng ấy năm, khi trở về nhà bất cứ ai trong số họ, tôi cũng cảm thấy rõ ràng một chuyện, họ không phải những người uyên thâm nhất hay tài ba nhất thế giới, họ chỉ là những người đã rất bao dung với tôi.
Chắc họ có cả một kho tàng của lòng kiên nhẫn...
→